Chuyện phiếm của Gã Siêu

Ngày xửa ngày xưa có một anh đồ tể, chuyên môn giết heo. Nghe đồn anh có tay nghề cao, nhà vua bèn cho gọi anh tới và hỏi :


– Trong con heo, cái gì ăn ngon nhất ?

Anh trở về và không ngần ngại xẻo ngay cái lưỡi, đem dâng cho nhà vua.

Ít lâu sau, nhà vua lại cho gọi anh đến và nói :

– Trong con heo, cái gì ăn dở nhất ?

Anh cũng lại trở về và không ngần ngại xẻo ngay cái lưỡi, đem dâng cho nhà vua. Thấy vậy, nhà vua rất đỗi ngạc nhiên ben hỏi :

– Thế này là thế nào ?

Anh đồ tể bèn làm một màn lý luận vòng vo Tam quốc, đại khái :

– Phàm trên đời này, tốt hay xấu, ngon hay dở đều bởi cái lưỡi mà ra.

Nghe xong, nhà vua gật gù, rất lấy làm tâm đắc và phán :

– Thậm chí lý, thậm chí lý.

Bàn về sự lợi hại của cái lưỡi, Kinh Thánh đã xác quyết :

– Cái lưỡi mềm, có thể làm gãy cả xương cứng.

Cái lưỡi, hay nói một cách cụ thể hơn, ngôn ngữ và tiếng nói chính là một phương tiện Thượng Đế đã trao ban cho con người, để chuyển đạt những tư tưởng và ước muốn của mình cho người khác, nhờ đó mà  hiểu biết và xích lại gần nhau hơn, cũng như nhờ đó mà bắc được một nhịp cầu cảm thông.

Ngày nay những nhà chuyên môn đang nghiên cứu về những thứ ngôn ngữ riêng của loài vật, chẳng hạn như cá heo. Họ thấy nơi cá heo hình như cũng có một thứ tiếng nói nào đó để diễn tả những tình cảm của chúng.

Tuy nhiên, ngôn ngữ và tiếng nói được phát triển tới một mức độ tuyệt vời nhất, thì chỉ được tìm thấy nơi con người. Vì thế, chúng ta có thể xác quyết một cách mạnh mẽ mà không sợ sai lầm rằng :

– Con người là một con vật có ngôn ngữ, có tiếng nói.

Nếu có dịp đi thăm một trường khuyết tật, một trường nuôi dạy những em bé câm và điếc, chúng ta mới thấy được sụ bất hạnh mà các em bé ấy phải chịu đựng. Thế giới của các em bé ây dường như bị thu hẹp lại. Các em bé ấy diễn tả những ý nghĩ, những mong ước của mình thật khó khăn. Và người khác cũng khó lòng hiểu được những cử chỉ các em dùng để thay cho lời nói của mình.

Thế nhưng, ngôn ngữ và tiếng nói lại như một con dao hai lưỡi, đem lại những cái lợi và những cái hại, những cái tốt và những cái xấu, tùy theo cách thức chúng ta sử dụng.

Thực vậy, với ngôn ngữ và tiếng nói, người ta có thể giúp nhau thăng tiến, chẳng hạn như những lời chỉ bảo của cha mẹ, những lời giảng dạy của thầy cô, những lời yêu thương của vợ chồng, những lời an ủi của bè bạn…

Chính vì thế, người ta thường bảo :

– Lời nói là gói vàng.

– Lời nói là hơi thở của tâm hồn.

Tuy nhiên, với ngôn ngữ và tiếng nói, người ta cũng có thể tạo nên những đổ vỡ và những khổ đau, chẳng hạn như những lời dèm pha hạ nhục làm mất danh dự và uy tín của người khác, những lời bỏ vạ cáo gian làm cho người khác phải thân bại danh liệt, những lời chửi bới cãi cọ làm cho tình yêu bị rạn nứt và sụp đổ…

Chính vì thế, người Ả Rập đã bảo :

– Một nhát lưỡi còn ghê gớm hơn cả một nhát gươm.

Tương tự như vậy, dân Ăng Lê thường nói :

– Không nọc nào độc cho bằng nọc của cái lưỡi.

(Sưu tầm)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *