Chuyện Bố Mẹ học sinh: Đi họp Phụ huynh học sinh cuối năm học

hình sưu tầm

Cuối năm là thời điểm của các cuộc họp cha mẹ học sinh diễn ra, mục đích cuộc họp cuối năm ngoài các vấn đề muôn thuở: vận động tự nguyện đóng góp các khoản … thì có một tiết mục rất hấp dẫn là công bố kết quả học tập của cả năm học của “bé học sinh” đến từng quý cha mẹ một cách tương tận.


Tâm trạng cha mẹ đi họp cũng lắm kiểu: vui có, buồn có, xấu hổ có, tự hào có… nói chung là hỷ nộ ái ố đủ cả.
Tuần vừa qua, mình được dự ké 2 cuộc họp PHHS và chứng kiến 2 chuyện thật bất ngờ về cách ứng xử của PHHS trước kết quả học tập của con mình. (Lý do dự họp ké là vì … được thuê đi họp)
Chuyện thứ 1: trong một lớp thuộc bậc học trung học. Kết quả học tập của lớp quá siêu đẳng luôn : 49 HS giỏi – 1 HS khá – 0 HS trung bình hoặc yếu kém. Lớp này ở một trường đạt “chuẩn quốc gia” và nghe đâu chuẩn bị đón nhận “giấy chứng nhận kiểm định chất lượng”.
Mình ngồi cạnh một mẹ có con xếp hạng thứ 5 trong lớp. Phụ huynh ấy hỏi “con” mình xếp hạng mấy – Dạ hạng 49 ạ.

– Thế chú có cho con đi học thêm không ? – Dạ không ạ.

– Thế là không được rồi, con bé nhà tôi đi học thêm quần quật cả ngày thế mà chỉ đạt hạng 5 thôi đấy.

Rồi bà ấy kể ra lịch học của con gáI : Toán 2 thầy, lý 2 thầy, hóa 2 thầy, ANh văn 1 thầy, Sinh vật 1 thầy … suốt ngày bé chỉ phải học, không phải làm gì cả, nghe xong mình choáng suýt ngất. Vị phụ huynh ấy kết luận: học thế mà chưa ăn thua gì, chú mà không cho con đi học thêm là không thể học giỏi được đâu ?! (Mình hổng dám nói ra chuyện này sợ bà ấy ngất vì sốc: “thằng con” mình đi họp thuê, nó chẳng học thêm bớt gì cả, học ở trường xong về nhà học lớt phớt tí tí là ngủ, kết quả cuối năm của “thằng ấy” là xếp thứ 1 lớp thôi?!)
Cuối buổi họp, mình lân la gặp PH của HS xếp loại khá, nhìn bộ mặt bà ấy là mình đoán ngay thế nào cũng có mưa gió sấm sét. Quả thực, mới chỉ há miệng ra nói, ôi con chị đạt loại khá cũng tốt rồi là bà ấy nhảy chồm vào mình ngay: tốt gì mà tốt, tối nay về tôi phải cho nó một trận, cái thằng mất nết, bao nhiêu tiền của cho nó đi học này nọ thế mà cuối năm kết quả thế này đây, làm như thế này là bôi tro trát trấu vào mặt bố mẹ v.v… Mình sốc thật sự – chợt nhớ hồi mình đi học, được xếp loại khá là mừng quá trời rồi. Mình dò hỏi thêm thế hè này chị định cho cháu thế nào? – Còn thế nào nữa, hè này dứt khoát không chơi bời gì cả, phải học và học thôi và thế là một “danh sách những việc cần làm” được bà ấy đưa ra: luyện toán ở đâu, luyện văn ở đâu, luyện lý ở đâu, đi học thêm khóa rèn luyện tư duy ở đâu. Hic hic, chia buồn với cậu bé, coi như mùa hè phải chấm dứt trước khi bắt đầu. Và mình biết chắc rằng buổi tối nay sẽ là một ác mộng với cậu bé này vì được miền phí “Cô ca cô la” cả buổi.


2. Trong một buổi họp khác, cũng thuộc lớp trung học, khi nghe tin con mình đạt HS khá, một PH đứng phắt dậy phát biểu: “Đề nghị cô giáo xem lại có gì sai sót không, chứ con tui không thể là HS khá được. Tôi tốn bao nhiêu tiền của để cho cháu đi học các lớp phát triển tư duy, học toán thông minh, học cách học để trở thành HSG toán v.v… con tôi không thể HS khá được. Nó dứt khoát phải là HSG, hay là các thầy cô không đánh giá đúng năng lực con tui, ở các trung tâm, người ta kiểm tra và đánh giá con tui có năng lực học tập lắm mà… Bó chiếu !!! thực sự em HS này lực học chỉ ở mức TB khá, đặc biệt với môn toán thì chỉ ở khả năng trung bình, với em mỗi lần phải mang điểm kiểm tra về nhà là một cực hình. Em đã từng nói với giáo viên chủ nhiệm rằng em đã cố hết sức rồi. Khổ nỗi, bố mẹ em không cho em được là HS khá vì… hồi xưa bố mẹ là HSG, bây giờ bố là giảng viên, mẹ là CT HĐQT nên con không thể học khá hoặc trung bình được. Nghĩ mà tội cho em ấy quá.
Ngẫm những chuyện đó, mình chợt nhớ đến số liệu trên báo lao động ngày 20/05/2014:”Chỉ riêng tháng 4, khoa Tâm lý thần kinh trẻ em – Bệnh viện Tâm thần TPHCM đã ghi nhận 18 trường hợp bệnh nhân là học sinh mắc rối loạn tâm thần, 45 em bị trầm cảm và 81 em bị chứng rối loạn lo âu.” và bài báo “Mắc tâm thần vì “gồng mình” học tập” trên báo SVVN.
Có khi nào bố mẹ cảm thấy hối hận nếu con mình đạt chuẩn “tay đếm lá, chân đá ống bơ” không ? Nhưng lúc đó có hối thì cũng đã muộn
Bao giờ cho đến ngày xưa : đi học về là đi bắt cá, là chơi đủ các trò của tuổi học trò. Và bố mẹ chỉ yêu cầu mỗi một điều: làm sao thì làm, cuối năm “ông” lên 1 lớp dùm tui là tốt rồi ???

Phạm Phúc Thịnh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *