Đòi sự công bằng hay chấp nhận ly hôn để được tự do?

AddThis Social Bookmark Button

1lyhonhaytudo
Trước tòa anh nói không còn tình cảm với tôi... Và anh cũng phủ nhận số nợ, để tôi gánh chịu một mình. Nhưng tòa không chấp nhận và cho anh là người đàn ông vô trách nhiệm...

 

 

 


Xin chào Nhịp Cầu Hạnh Phúc
Tôi năm nay 26 tuổi, vợ chồng tôi lấy nhau được hơn bốn năm rồi, trước khi đến với tôi anh đã có một mối tình rất đẹp với một cô gái khác, nhưng vì hoàn cảnh hai người chia tay nhau. Cô gái ấy đã lấy chồng, và có một con trai. Cuộc sống gia đình của họ có vẻ hạnh phúc, và công việc làm ăn của họ tương đối thành đạt. Sau khi chúng tôi cưới nhau, tình nghĩa vợ chồng của chúng tôi ngày càng thắm thiết hơn. Cuộc sống của chúng tôi không được may mắn cho lắm, tôi đã mang thai, nhưng chỉ được mấy tuần sau đó là tôi bị hư thai. Với ý định xây dựng một gia đình lý tưởng trên vùng quê sông nước, chúng tôi đã mở trang trại: đất đai do mẹ đẻ tôi cho vì bà chỉ có một mình tôi. Vốn liếng chúng tôi có một ít còn một ít vay mượn của ngân hàng, do tôi đứng tên. Nhưng vì thời tiết và dịch bệnh gia cầm, trang trại của chúng tôi liên tục bị thua lỗ. Tôi trở về với công việc của một cô giáo mầm non, còn anh tiếp tục làm công nhân xây dựng như trước kia và cuộc sống của chúng tôi vẫn đầm ấm vui vẻ. Thời gian này, lâu lâu chị (người yêu cũ của chồng tôi) vẫn đến thăm chúng tôi, chị đã trở thành bạn thân của vợ chồng tôi. Tôi rất vui vì thấy cuộc sống đầy tình người.
Cuộc sống êm đềm hạnh phúc của vợ chồng tôi chẳng kéo dài được bao lâu. Từ khi có người thứ ba xen vào, không phải là chị mà là mẹ chồng tôi. Bà tỏ ra nghi ngờ tôi lấy tiền của đem về giúp đỡ mẹ đẻ tôi. Lúc nào bà cũng tỏ ra khó chịu với tôi. Tôi đã cố gắng hết mình để chứng minh và vượt qua sự hiểu lầm này, nhưng bà cũng chẳng để cho tôi yên. Bà xúi giục chồng tôi ly dị với tôi, rồi nói bóng nói gió đủ điều. Nhưng vợ chồng tôi vẫn yêu thương, gắn bó với nhau. Sau này anh nói với tôi, để anh lên lên thành phố đi làm, ở quê công việc không thuận lợi. Tôi đồng ý, tuần nào anh cũng về thăm tôi, ngược lại, những ngày nghỉ dạy tôi cũng tranh thủ lên thăm anh và chăm sóc anh. Có lần anh nói với tôi là “anh cảm thấy mệt mỏi vì áp lực của gia đình” nhưng anh không nói là chúng tôi phải ly hôn. Những tháng hè tôi tranh thủ lên thành phố kiếm việc làm để vợ chồng gần gũi và chăm sóc cho nhau. Đột nhiên bà chủ nhà làm khó dễ chúng tôi, không cho chúng tôi ở nữa. Khi tìm hiểu ra, anh trai và chị dâu của chồng tôi cũng ở đó mới cho biết: đó là do ý của má, chỉ cần tôi không ở đó là được. Tôi đành đến nhà người bà con ở, còn anh ở lại đó. Nhưng chúng tôi hằng ngày vẫn qua lại chăm sóc và ăn ở với nhau.
Một hôm đi làm anh quên điện thoại ở nhà, tôi lấy xem, có rất nhiều cuộc điện thoại và tin nhắn của anh với chị bạn thân của chúng tôi (người yêu cũ của anh). Tôi rất ngỡ ngàng, toàn những lời nhắn yêu thương tình tứ, và một tin nhắn chị hứa sẽ giúp đỡ anh với điều kiện anh phải ly dị vợ vì sợ bị vợ anh đánh. Tôi hỏi anh không trả lời. Tôi gọi điên hỏi chị thì chị nói vòng vo, và hẹn gặp tôi. Tôi đến chị nói là do anh còn yêu chị, và lảng tránh vấn đề, tôi coi như bỏ qua không bàn đến nữa. Nhưng một ngày cuối tuần anh về quê, tôi còn tiễn anh ra tận bến xe. Tôi ở lại thành phố, hai ngày sau tôi nghe một người bạn làm tại tòa án báo tin, chị có vấn đề gì, mà chồng chị ra tòa nộp đơn xin ly dị. Tôi giật mình, không hiểu nổi, tại sao anh lại thay đổi nhanh như vậy??? Khi anh lên lại thành phố, tôi và anh gặp nhau, anh chỉ giải thích là vì anh quá mệt mỏi với áp lực từ gia đình.
Sau một thời gian ngắn tòa án mời chúng tôi đến, trước tòa anh nói anh không còn tình cảm với tôi. Tôi cảm thấy thất vọng về anh, và coi như mình bị lường gạt. Tôi rất đau khổ, nhưng bạn bè, và gia đình tôi luôn nâng đỡ an ủi tôi. Tòa án không giải quyết ly hôn, nhưng cố gắng hòa giải vì cho rằng lý do không mấy quan trọng. Tôi và anh nói chuyện với nhau rất nhiều về chuyện này, nhưng anh nhất định ly hôn. Tôi nghĩ, nếu không còn yêu thương nữa thì cũng chỉ làm khổ nhau. Tôi đồng ý ký chấp nhận ly hôn, nhưng ly hôn thì vấn đề tài sản và nợ nần tòa án cũng bắt phải rõ ràng. Trước tòa án anh phủ nhận số nợ, để một mình tôi gánh chịu, nhưng tòa án không chấp nhận, và cho anh là người đàn ông không quân tử, thiếu trách nhiệm và buộc chúng tôi phải giải quyết ổn thỏa về tài sản và nợ nần, tòa án mới giải quyết cho ly hôn. Tôi rất giận vì anh đã phủi tay, đổ hết mọi nợ nần cho tôi gánh chịu, số nợ trên 40 triệu đồng đối với tôi - một cô giáo mầm non là rất lớn. Nhưng ba mẹ tôi lại khuyên lơn: con suy nghĩ cho kỹ rồi có thể chấp nhận trả món nợ đó và mình có được tự do để làm lại từ đầu, không phải vướng bận đến người ta nữa. Tôi không biết phải hành xử như thế nào, đòi sự công bằng hay chấp nhận trả nợ một mình để được tự do? Tôi rất phân vân, xin Nhịp Cầu Hạnh Phúc cho tôi lời khuyên nên làm thế nào? Tôi xin chân thành cảm ơn!

Kim Huyền



Để hiểu, để yêu, và...để thăng hoa !

Viết Bình Luận


Security code
Làm mới

Các tin khác ...
Em con quá trẻ để yêu
Nỗi lo của người mẹ đơn thân
Điều em làm có đáng được tha thứ?
Nên tôn trọng tình cảm của con
Yêu tha thiết người đã phản bội tình yêu
Em cần chọn lựa cho mình một lối đi
Bị cấm yêu vì còn đi học
Anh thiếu xót, chị có lỗi
"Em không muốn mất Anh"
Tôi có nên duy trì tình yêu với em?
Chúc Mừng Sinh Nhật
 
Nhịp Cầu Hạnh Phúc
 

Tư vấn trực tuyến

Chuyên Viên Giáo Dục Phạm Phúc Thịnh
Chuyên Viên Tâm Lý Tạ Thị Mão
Chuyên Viên Tâm Lý Phạm Sỹ

Nhịp cầu hạnh phúc

There seems to be an error with the player !